Tại một vùng thời không vô định.
Một luồng ý thức dần dần thức tỉnh, mông lung hỗn độn, tựa như luồng ý thức đầu tiên ra đời từ thuở khai thiên lập địa.
Chu Hóa Tiên đã phục sinh. Lúc này, hắn vẫn đang ở trong một trạng thái đặc biệt, chưa có nhục thân, thậm chí chẳng thể coi là linh hồn. Hắn ngơ ngác nhìn quanh, sâu trong ánh mắt vẫn còn vương chút mờ mịt, luống cuống.
Hồi lâu sau, Chu Hóa Tiên mới khôi phục lại lý trí, khẽ thì thào: "Hóa ra... cái chết là cảm giác như thế này!"




